Tôi vẫn luôn hát những khúc ca bỏng cháy Hoà dòng người từng ngày không lẫn mình với ai Tôi không quen cho mình nhiều đắn đo, Khi đứng trước nhiều lối rẽ Bình thản trong gian nan tin ở chính mình Dù thật lòng tôi biết bước chân mình nhỏ bé Vươn vai lên ít nhất cũng thấy mình lớn hơn Tôi không lo rơi vào trong lãng quên, mong được nhớ in sâu từng khoảnh khắc Nở nụ cười rạng rỡ trên đài cao ĐK: Bên kia dỉnh dốc Người ta đồn thế thôi Ở nơi kia chỉ là ẩn số Nhưng tôi tìm thấy Vầng Dương vãn chói chang Và tôi đứng lên vươn bàn tay Rung chuông vàng